“Yêu đi, đừng sợ!” – bản remake xuất sắc của “Spellbound”

24/08/2017, 04:46

Vừa phát huy các yếu tố làm nên sức hấp dẫn của phiên bản gốc vừa sáng tạo thêm để cái kết trọn vẹn hơn, “Yêu đi, đừng sợ!” là tác phẩm remake hiếm hoi thoả lòng mong đợi của khán giả.

Từ hiện tượng Em là bà nội của anh cách đây hai năm, xu hướng remake phim Hàn bắt đầu nở rộ trên màn ảnh Việt. Nhưng sau việc Sắc Đẹp Ngàn Cân (bản remake của 200 Pounds Beauty) nhận những phản hồi trái chiều cách đây không lâu, người ta bắt đầu nghi ngại khả năng thành công của các phim remake tiếp theo. Đó là lý do Yêu đi, đừng sợ! ra mắt trong sự hoài nghi lẫn trông đợi của khán giả và giới chuyên môn. Và cuối cùng, chúng ta đã có thể thở phào nhẹ nhõm, bởi chất lượng vượt kỳ vọng của bộ phim.

Nguyên mẫu cho Yêu đi, đừng sợ! là phim hài – lãng mạn – kinh dị Spellbound từng gây sốt tại Hàn Quốc năm 2011. Ngô Kiến Huy và Nhã Phương thủ vai đôi nhân vật chính trong phiên bản Việt Nam.

Chuyện phim kể về chàng ảo thuật gia tài ba “Phù thuỷ” Tùng tình cờ gặp gỡ một cô gái bí ẩn tên Phương. Anh quyết định thuê cô làm trợ lý cho những màn trình diễn của mình. Một năm trôi qua, Tùng vẫn không sao tìm được cách khiến Phương hoà nhập với mọi người trong đoàn. Trong một lần ghé chơi nhà Phương, Tùng phát hiện ra nguyên nhân rùng rợn khiến cô trở nên xa cách mọi người: vây quanh Phương là những hồn ma.

Nguy hiểm nhất là hồn ma đầy thù hằn của Vân (Lê Hạ Anh), cô bạn thân qua đời trong vụ một vụ tai nạn. Vì một uẩn khúc, Vân mãi đeo bám Phương, xua đuổi, thậm chí đe doạ tính mạng bất cứ ai thân thiết với cô. Từ chỗ cảm thông, Tùng dần nảy sinh tình cảm với Phương. Nhưng liệu anh có vượt qua được thử thách để đến với người mình yêu? Và sự thật nào đang ẩn sau cái chết của Vân?

Spellbound là một bộ phim hay nhưng chưa thật xuất sắc, đó là lợi thế để Yêu đi, đừng sợ! mang đến một phiên bản hoàn thiện hơn. Sự kết hợp của ba yếu tố hài, lãng mạn, kinh dị vốn làm nên nét đặc sắc của bộ phim gốc được Việt hoá và phát huy hiệu quả.

Ngô Kiến Huy, với vẻ tếu táo, đáng yêu khiến nhân vật Tùng trở nên linh hoạt hơn so với Lee Min-ki trong bản gốc. Vì thế, tình cảnh dở khóc dở cười lúc phát hiện ra bí mật của Phương, sợ xanh mặt khi bị ma quấy phá hay những khoảnh khắc ghen tỵ, tưởng bở,... mang đến nhiều tiếng cười.

Yếu tố hài hước còn nhờ công rất lớn của dàn diễn viên phụ hợp vai. Kiều Minh Tuấn vào vai Phúc, người anh trai thân thiết của Tùng và cũng là điểm nhấn của đoàn ảo thuật. Không chỉ thu hút mọi ánh nhìn với những bộ cánh loè loẹt, Phúc còn là chuyên gia tư vấn tâm lý với những phát ngôn “khó đỡ”. Các quân sự tình cảm của Phương là Trang Ú (Puka) và Diễm (Ái Phương) cũng lắm chiêu không kém. Đặc biệt, Ái Phương gây thích thú mỗi lần cô xuất hiện với vai diễn chị biên tập viên điệu đà, mơ mộng.

Trong vai nữ chính của phim, có thể nói Nhã Phương đã gánh hết sức nặng của câu chuyện. Cô lột tả được nhiều cung bậc cảm xúc của nhân vật, như sự e dè khi tiếp xúc với mọi người xung quanh, cảm giác vừa hạnh phúc vừa lo lắng khi trót rung động trước Tùng hay những lúc nói lảm nhảm khi uống say. Khoảnh khắc cô gái vỡ oà cảm xúc, cố gắng mạnh mẽ dù bất lực trước số phận được Nhã Phương thể hiện trọn vẹn, khiến khán giả xúc động. Không quá xuất sắc, nhưng Nhã Phương chứng minh khả năng diễn xuất ổn định và sẽ còn tiến xa hơn nữa.

Yêu đi, đừng sợ! thể hiện rõ dấu ấn của Stephane Gauger. Đạo diễn của Cú và Chim Se SẻSài Gòn Yo! cho thấy khả năng kiểm soát tác phẩm rất tốt, từ chỉ đạo diễn xuất đến việc giữ cho nhịp phim lôi cuốn. Không chỉ thể hiện tinh thần tác phẩm gốc, Yêu đi, đừng sợ! còn thay đổi nhiều chi tiết ở đoạn cao trào để tạo nên cái kết hoàn hảo hơn.

[Lưu ý: đoạn dưới có tiết lộ một vài chi tiết về kết phim]

Sợi dây chuyền định mệnh – chìa khoá giải đáp cho bí ẩn của câu truyện được xử lý cực kỳ tốt. Trong tác phẩm của Hàn Quốc, nó được cô gái phát hiện một cách tình cờ trước khi cao trào diễn ra. Điều này dẫn đến một cái kết chưa thoả mãn: việc chàng ảo thuật gia bất chấp nguy hiểm tiếp tục yêu cô gái mang tính lãng mạn hoá. Cũng với ngần ấy những phân cảnh và chi tiết nhưng Yêu đi, đừng sợ! chọn cách chia cắt đôi tình nhân trước tiên, sau đó dùng sợi chuyền làm vật hoá giải lời nguyền. Vì thế, phân cảnh cuối diễn ra trên sân khấu của màn ảo thuật đẩy được cảm xúc lên cao – một điều mà bản gốc bị thiếu hụt.

Phiên bản Việt cài cắm thêm một nhân vật từ quá khứ của Phương, giúp lý giải ý nghĩa của sợi dây chuyền, đồng thời, khiến cách mở nút thắt bất ngờ và hợp lý. Yêu đi, đừng sợ! còn xử lý cái kết cho oan hồn của Vân khá tinh tế, trái với kết thúc lấp lửng trong Spellbound. Những phân đoạn hồi tưởng được xây dựng thêm, khiến khán giả đồng cảm với số phận của cả hai nhân vật Phương và Vân.

Hiệu ứng hình ảnh mượt mà góp phần không nhỏ vào thành công của phim. Các phân cảnh ảo thuật không khác nhiều so với bản gốc nhưng vượt trội ở độ lung linh, huyền ảo. Màu phim và bối cảnh cũng tươi sáng và sinh động hơn. Các phân cảnh kinh dị, những màn jump-scare được xử lý mạnh tay, với hồn ma của Vân có tạo hình cực kỳ rùng rợn.

Âm nhạc cũng là một điểm cộng lớn. Các ca khúc nhạc phim là những sản phẩm hoàn toàn mới của Only C, có giai điệu hiện đại, ngọt ngào, là chất xúc tác tuyệt vời cho nhiều phân cảnh lãng mạn.

Điểm trừ của Yêu đi, đừng sợ! là các tình huống ở nửa đầu tác phẩm có phần dài dòng. Diễn biến tâm lý của nhân vật Tùng từ việc yêu cô người mẫu chuyển sang yêu một cô gái lạ lùng và... nguy hiểm có phần gượng gạo. Tuy nhiên, khó có thể trách phiên bản Việt vì đây là những yếu tố vốn chưa được xử lý tới nơi tới chốn trong phiên bản gốc.

Yêu đi, đừng sợ! chứng minh, nếu các đạo diễn Việt lựa chọn đúng kịch bản để remake và sáng tạo thêm những điều mà bản gốc chưa làm được thì vẫn có thể cho ra những tác phẩm hay. Hài hước, lãng mạn pha chút kinh dị, Yêu đi, đừng sợ! xứng đáng là một trong những phim Việt đáng xem nhất từ đầu năm đến nay.

Đăng Lê


Một số hình ảnh trong phim