"The Hitman's Bodyguard" - Vệ sĩ bất đắc dĩ

02/09/2017, 08:51

“Deadpool" Ryan Reynolds và “Nick Fury" Samuel L.Jackson kết hợp với nhau trong tác phẩm hành động hài The Hitman's Bodyguard mang lại nhiều tiếng cười sảng khoái trong một bộ phim “bắp rang bơ” đúng nghĩa.

Mùa phim hè khép lại với The Hitman's Bodyguard, nhận điểm số 39% trên trang web chuyên tổng hợp bình luận phim Rotten Tomatoes, những tưởng Hollywood đã không gặt hái nhiều thành công vì quá nhiều tác phẩm yếu như The Mummy, King Arthur: Legend of the Sword… Nhưng đáng kinh ngạc, The Hitman’s Bodyguard hấp dẫn hơn sự khắt khe của các nhà phê bình, và mang lại tiếng cười nhiều hơn các phim hài nhảm Việt Nam, tuy nhiên, nó chỉ là một bộ phim giải trí “bắp rang bơ” thuần tuý, xem và quên.

Hài tình huống làm bộ phim thú vị

Như tên của bộ phim đã tiết lộ mọi thứ, câu chuyện về một anh vệ sĩ chuyên nghiệp Michael Bryce (Ryan Reynolds) cố gắng bảo vệ tên sát thủ Darius Kincaid (Samuel L. Jackson) đến được toà án quốc tế The Hague để làm chứng chống lại tên độc tài phạm tội ác chiến tranh Vladislav Dukhovich (Gary Oldman). Đấy là xương sống của bộ phim. Và trên xương sống đó, đạo diễn Patrick Hughes vẽ ra các nhánh xương sườn để tạo bộ khung, nơi hai nam diễn viên chính và dàn diễn viên phụ tung hứng với rất nhiều những chiêu trò dù không mới nhưng vẫn mang đến sự gợi cảm gần thiết khiến khán giả thực sự thưởng thức bộ phim trong gần 2 tiếng đồng hồ.

Bryce là một vệ sĩ hạng AAA (thứ hạng đỉnh nhất của vệ sĩ) như anh luôn tự nhận. Anh chàng sau một phi vụ duy nhất thất bại đã mất người yêu và mất luôn cả danh tiếng của mình. Là một người cẩn trọng, luôn lập kế hoạch và đầy nguyên tắc, Bryce hoàn toàn đối nghịch với “thân chủ” Kincard, vốn là kẻ thù, do luôn tìm diệt những kẻ mà Bryce bảo vệ. Kincard sống phóng khoáng, thông minh, tuỳ cơ ứng biến. Sự đối nghịch về tính cách giúp đạo diễn dễ dàng xây dựng các tình huống hài hước dựa trên tính cách khéo léo và có ý đồ. Điều này càng dễ dàng hơn khi bản thân hai nam diễn viên đã nổi tiếng với khả năng hài của mình trong cách nói chuyện và biểu cảm khuôn mặt.

Ryan Reynolds ngoài việc được biết đến là một trong những người đàn ông hạnh phúc nhất Hollywood khi có gia đình yên ấm cùng người đẹp Blake Lively, anh còn nổi tiếng trong vai siêu anh hùng “bựa” Deadpool. Khuôn mặt đơ, giọng nói nguyên tắc đã rất hữu dụng trong vai diễn Bryce. Nhưng nếu không có Samuel L.Jackson người được biết gần đây với vai “sếp” của các siêu anh hùng Nick Fury, bộ phim hẳn đã mất đi nửa sự hấp dẫn.

Dùng rất nhiều tiếng chửi thề, Kincard cho ta nhớ lại vai diễn “vang bóng một thời” của ông trong Pulp Fiction (đạo diễn Quentin Tarantino). Ngang tàng, nói chuyện đầy triết lý, và đặc biệt là giọng chửi thề rất “ngọt”, châm biếm và vô cùng hài hước. Đúng rồi, đích thị là Samuel L.Jackson gã da đen quyền lực nhất Hollywood, một năm tham gia trung bình 6 phim, và trong mọi hợp đồng làm phim, luôn có khoản mục về việc ông được tự do đánh Golf - môn thể thao ông mê nhất. Bộ phim do đó, giống như một được đo ni đóng giày cho Samuel, để mọi thứ trong phim giống như một trò đùa hơn là một cuộc chơi nguy hiểm.

Nhân vật “không thể chết” Kincard không chỉ bá đạo trong hành xử, mà còn bá đạo trong chuyện “ngôn tình” của chính mình, mà vợ ông là Salma Hayek đã có cách diễn quá khá phù hợp với tình huống và câu chuyện, khi mọi thứ được thổi phồng lên như cách một bộ tiểu thuyết bằng hình ảnh hay diễn giải.

Nhưng nội dung phim thì ngớ ngẩn

Tuy nhiên, với tất cả những điều đáng kể về bộ phim như tính hài hước, khả năng kết hợp rất uyển chuyển của các nhân vật trong suốt hành trình của mình đi qua những thành phố đẹp đẽ ở châu Âu, bộ phim hoàn toàn không mang lại bất kì điều gì mới mẻ, đáng kể và đáng nhớ.

Tập trung hoàn toàn vào tình cảm “bromance” (tình đàn ông) của hai nhân vật chính đã biến cho tuyến nhân vật nữ trở nên thừa và kịch. Thêm vào đó, khi sử dụng sự chửi thề để mang đến hài hước câu sự chú ý, ta thấy sự nghèo nàn của đạo diễn trong cách xây dựng nhân vật. Nó làm cho bộ phim giống như một bài báo “lá cải” với rất nhiều ngôn từ gây sốc hòng câu view, mà không mang đến bất cứ thông tin gì giá trị.

Hollywood đang tập trung quá nhiều vào các phim làm lại, các phần tiếp theo mà bỏ qua những kịch bản gốc. Tuy nhiên, một kịch bản gốc theo kiểu The Hitman’s Bodyguard hoàn toàn không đáng để khích lệ, vì nó cũ kĩ, và đơn điệu và lười biếng. Bộ phim không cho ta biết thế giới hitman của Kincard, khả năng vệ sĩ của Bryce… Lôi lên bề mặt thế giới tội phạm kiểu John Wick, nhưng chỉ dùng một que cời khơi lên ngọn lửa tội phạm, mà không hề biết điều gì đã tạo nên ngọn lửa đó. Bộ phim chỉ là những màn hành động và đùa cợt bất tận của hai nhân vật vốn đã được đảm bảo “kim bài bất tử” nên tha hồ mặc sức tỏ ra ngầu, và đôi khi rất ngớ ngẩn.

Đạo diễn Patrick Hughes được biết đến qua bộ phim “xôi thịt” The Expendables 3 quy tụ dàn sao phim hành động hết thời, sang đến The Hitman’s Bodyguard anh cũng không bứt ra được để tạo ra sự khác biệt, với một tác phẩm dán mác kịch bản gốc. Việc tạo poster phim giống bộ phim The Bodyguard (1992), xây dựng nhân vật có dáng dấp của Pulp FictionDeadpool, dù tạo ra được nhiều cảm giác quen thuộc, nhưng nội dung xáo mòn quả thực chỉ khiến The Hitman’s Bodyguard giống những bộ phim hạng B của những năm 90 mà thôi.

Nguyễn Tuấn