"Tam Sinh Tam Thế" bản điện ảnh: Chiếc áo quá lớn dành cho Lưu Diệc Phi

11/08/2017, 04:13

Cuối cùng sau bao nhiêu ngày chờ đợi, bản điện ảnh của tác phẩm "One Upon A Time - Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa" đã ra mắt tại thị tường Việt Nam trong sự mong chờ của cộng đồng người hâm mộ bộ phim nói riêng và fan điện ảnh Hoa ngữ nói chung. Tuy nhiên, trái với thành công của bản phim truyền hình, tác phẩm điện ảnh không mang lại nhiều cảm xúc đối với khán giả là fan cũng như không phải fan của tiểu thuyết.

Được chuyển thể từ cuốn sách tiên hiệp nổi tiếng cùng tên của Đường Thất Công Tử, Tam Sinh Tam Thế: Thập Lý Đào Hoa xoay quanh mối tình giữa Thái tử Cửu Trùng Thiên – Dạ Hoa (Dương Dương) và Thượng thần Bạch Thiển (Lưu Diệc Phi) của Thanh Khâu. Sau một lần chiến đấu với yêu quái, Dạ Hoa chẳng may bị thương và rơi xuống trần, tại đây chàng đã gặp Bạch Thiển - lúc này đã bị lịch kiếp làm người phàm. Hai người từ đó nảy sinh tình cảm, vì yêu người con gái phàm trần, Dạ Hoa nguyện giấu hết tiên thuật, cùng nàng kết duyên dưới trần và đặt cho cho Bạch Thiển một cái tên là Tố Tố. Thế nhưng bí mật này cuối cùng bị bại lộ, Tố Tố bị bắt lên Cửu Trùng Thiên và chỉ giữ được mạng sống do đang mang thai con của Dạ Hoa.

Để bảo vệ Tố Tố, Dạ Hoa vờ như không quan tâm đến nàng. Thế nhưng, chàng lại vô tình tạo điều kiện cho Tố Cẩm – người tương tư mình nhiều năm - có cơ hội hại Tố Tố. Tố Cẩm không chỉ cướp đi đôi mắt của Tố Tố mà còn là nguyên nhân gián tiếp khiến Tố Tố nhảy xuống Tru Tiên đài. Sau đó, Bạch Thiển qua được tình kiếp và được thăng lên làm Thượng thần. Nàng quyết định uống vong tình để quên đi mối tình đau khổ với Dạ Hoa. Bắt đầu từ kiếp này, trời đất lại cho Bạch Thiển và Dạ Hoa có cơ hội làm lại từ đầu cũng như một lần nữa đến bên nhau.

Ở bản điện ảnh, đạo diễn bắt đầu câu chuyện từ lúc Bạch Thiển nhảy xuống Chu Tiên Đài và gặp lại Dạ Hoa khi đã hoàn toàn quên mất những chuyện đau khổ xảy ra giữa hai người trước kia. Việc lựa chọn bắt đầu từ khúc sau của câu chuyện khiến cho tác phẩm không thể truyền tải trọn vẹn được hết nội dung của tiểu thuyết, điều mà bản truyền hình đã làm rất tốt. Vì vốn dĩ, những chuyện xảy ra trước khi Bạch Thiển nhảy xuống Tru Tiên Đài đóng vai trò vô cùng quan trọng, không thể chỉ gói gọn trong một vài đoạn hồi tưởng hay lời kể của các nhân vật mà có thể truyền tải hết. Chính vì vậy, ngay cả khi đến đoạn được người hâm mộ tiểu thuyết cho là đau thương nhất, bộ phim vẫn khó lòng lấy được cảm xúc từ người xem.

Nhà sản xuất đã cắt khá nhiều tuyến nhân vật phụ vốn rất ấn tượng và nhận được nhiều phản hồi tích cực từ cộng đồng ở bản truyền hình. Khán giả có lẽ sẽ đầy thất vọng khi không thể được gặp lại Bạch Phượng Cửu, Đông Hoa Đế Quân hay Bạch Chân. Bản điện ảnh có lược bỏ vài tình tiết khiến cho fan của bộ phim thực sự thấy hụt hẫng vì chờ nhưng không thấy phân cảnh đó xuất hiện. Bên cạnh đó, mạch phim được xây dựng không hợp lý khiến người xem khó theo dõi và hòa mình vào câu chuyện. Phim trôi qua khá nhẹ nhàng và nhạt nhòa suốt hơn phân nửa cho tới khi Bạch Thiển gặp Tố Cẩm và mọi chuyện xảy ra trong quá khứ bị vạch trần. 

Kết thúc phim mở và khá hụt hẫng. Số phận các nhân vật trong phim vẫn chưa được giải quyết triệt để cũng như có sự lý giải thỏa đáng. Mặc dù nhạc đã vang, đèn đã bật nhưng người xem đều nhìn nhau và cảm thấy hoang mang.

Tuy nhiên, nhìn theo một khía cạnh khác, với một phiên bản điện ảnh chỉ vọn vẹn 100 phút thì khó lòng có thể mang đến những cảm xúc trọng vẹn như bản truyền hình dài tới 58 tập. Chưa kể, cốt truyện chính của tác phẩm vốn đã rất rắc rối, nhiều tuyến nhân vật cùng vô số tình tiết đan xen từ kiếp này qua kiếp khác mà ngay cả khi xem bản truyền hình với thời lượng dài hơn cũng đã gặp khó khăn trong việc giúp khán giả nhớ tên nhân vật.

Mặc dù được tung hô khá nhiều khi tạo hình của Lưu Diệc Phi và Dương Dương cho hai nhân vật chính được công bố, nhưng màn thể hiện của họ lại thực sự gây thất vọng. Lưu Diệc Phi tuy rất xinh đẹp nhưng diễn xuất một màu khiến người xem chỉ tập trung vào nhan sắc của cô. Dương Dương có phần khá hơn ở diễn xuất nhưng bản thân anh lại không mang đến được khí chất anh hùng ngời ngời của Dạ Hoa như cái cách mà Triều Đình Hựu đã làm ở bản truyền hình. Điểm an ủi là sự thể hiện của dàn diễn viên phụ trong các nhân vật như Chiết Nhan, A Ly, Tố Cẩm...vớt vát được phần nào về mặt diễn xuất cho bộ phim. 
 
Điểm cộng là kỹ xảo trong phim rất tốt mặc cho màu sắc có phần quá sặc sỡ. Khung cảnh Rừng đào Mười Dặm, Biển Đông Hải, Chuông Đông Hoàng, Trùng Thiên Cung...đều được xử lý kỹ lưỡng, hoành tráng và đầy kỳ ảo. Đặc biệt, phân cảnh của trận chiến với Kình Thương tại Chuông Đông Hoàng cuối phim tạo hiệu ứng thị giác rất tốt, đây có thể được xem là một phân cảnh tốt nhất về mặt kỹ xảo trong phim.

Nhìn chung, phim có một vài điểm sáng về hình ảnh và kỹ xảo. Tạo hình nhân vật rất sát với nguyên tác. Tuy vậy, sự yếu ớt về nội dung và diễn xuất của diễn viên chính khiến dự án của hãng phim Alibaba lần này thực sự gây thất vọng. Bô phim thiếu một biên kịch chắc tay đủ sức chuyển thể một tiểu thuyết tiên hiệp với nội dung khá phức tạp sang màn ảnh rộng. Mặc dù có thể thấy được tham vọng khi dự án phim được công bố, nhưng với những gì đã thể hiện thì thực sự nhà sản xuất đã bị hoàn toàn hụt hơi với Tam Sinh Tam Thế.

 

Thống kê mới nhất về doanh số phòng vé đến tối 8/8, Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa thu về 480,5 triệu NDT (71 triệu USD). Tuy nhiên, 300 triệu NDT trong số này là doanh thu từ hai ngày đầu tiên ra rạp. Có thể thấy, lượng khán giả đến xem phim ngày càng giảm mạnh. Sự sụt giảm doanh số này xuất phát từ nhiều nguyên nhân trong đó một phần là do việc phải cạnh tranh với Chiến Lang 2, vốn đáng rất hot và những scandal xung quanh chiêu trò quảng bá cho bộ phim từ nhà sản xuất khiến khán giả phật ý và không còn mặn mà với bộ phim nữa.

Minh Thư


Một số hình ảnh khác trong phim