[Muzu Review] "Wonder" - Tác phẩm đầy cảm xúc về tuổi mới lớn

29/12/2017, 03:55

Wonder là một bộ phim đầy chân thành về dụng ý, và thành công khi nêu bật lên những cung bậc cảm xúc có thể có. Phim có phần dông dài và thừa thải đôi chỗ cũng như nông cạn về kịch bản, nhưng nhìn chung vẫn là một tựa đáng xem và dễ đồng cảm lấy đề tài gia đình và tuổi mới lớn vô cùng gần gũi.

Tác phẩm mới nhất của đạo diễn Stephen Chbosky (nhà làm phim của The Perks of Being A Wallflower) chuyển thể từ tiểu thuyết bán chạy cùng tên xuất bản vào năm 2012 của Raquel Jaramillo (bí danh R. J. Palacio). Phim xoay quanh câu chuyện của August "Auggie" Pullman (Jacob Tremblay), cậu bé học lớp 5 mắc Hội chứng Treacher Collins (khiến thay đổi cấu trúc khuôn mặt) cũng như quá trình thích ứng đầy cam go với môi trường rất đỗi lạ lẫm nơi trường lớp. 

Wonder động chạm đến những vấn đề nhạy cảm và xoáy sâu vào những đề tài nóng hổi thời đương đại như tình trạng bị cách ly, cô lập cũng như định kiến xã hội về hình thể và địa vị. Về hình thức, Wonder đạt thành tựu to lớn khi chất chứa nhiều yếu tố khía cạnh khác nhau của một vấn đề và thể hiện góc nhìn sự việc từ nhiều hướng. Phim chia ra nhiều phân khúc và tuyến truyện khác nhau để đem đến cái nhìn cặn kẽ hơn về phát triển tâm lý từng nhân vật, bất kể là Auggie hay người chị đầy lòng trắc ẩn của em là Olivia. Thế nhưng oái ăm thay cũng từ lối dẫn dắt rất mẫu mực này mà Wonder lại bộc lộ nhiều sơ hở về kịch bản.

Wonder có một nửa đầu phim tốt khi phác họa sắc nét nên tông nền bối cảnh phim cũng như gọn ghẽ về công đoạn dẫn dắt, tại thời điểm mà phim vẫn chưa chứa quá nhiều mảnh truyện cần được chú tâm. Hình tượng dễ mến nhưng đáng thương của Auggie đối lập với 'kẻ xấu' là môi trường lớp học, những cậu bạn cùng lớp xấu tính, qua đó đem đến cuộc xung đột cần thiết trong phần kịch bản và tạo dựng vẻ cuốn hút cho phim. Khi chuyển tiếp sang tuyến truyện của người chị gái Olivia, Wonder có những giây phút thành công nhất của nó khi không những bất ngờ giới thiệu đến khán giả phong cách dẫn dắt hết sức độc đáo và thú vị mà còn khiến người xem cảm thấy phân tán tư tưởng và buộc họ phải suy nghĩ, dán mắt vào màn ảnh để dõi theo từng động thái một. Wonder đầu tư tốt cho bối cảnh nền và có một sức hút mãnh liệt chỉ khi phim cho thấy tiềm năng lớn về mục tiêu thể hiện.

Đáng tiếc thay, nửa sau Wonder lại rối ren và thừa thải, nông cạn vô cùng. Trái ngược với thành tựu đạt được trong nửa đầu, Wonder của nửa sau ra sức bỏ rơi và tỏ thái độ thờ ơ với những nhân vật và tuyến truyện mọc lên mỗi lúc một nhiều, đi ngược lại với phương châm 'chất lượng hơn số lượng'. Phim dành dụm nhiều công sức và thời gian để thể hiện cuộc hành trình đầy thử thách của Auggie, qua đó gián tiếp rút ngắn phần thời lượng có thể có của những Jack Will, Miranda và nhiều cá nhân khác cũng cần được quan tâm không kém. Những mối mâu thuẫn tâm lý của họ cũng như quá trình phát triển, xây dựng phần tính cách bị gạt qua như một thứ không kém quan trọng, được trình bày nhưng không được khai thác cặn kẽ. Wonder buộc người xem phải phỏng đoán và tự mình nghĩ ra lời giải thích cho sự việc cũng như những biến chuyển tâm lý đã xảy ra thay vì thật sự đào sâu cặn kẽ vào phần tình tiết để dẫn dắt. 

Về mặt kỹ thuật, Wonder đạt lợi tương đối ở sự tối giản về dựng, dù mặt khác đây cũng là một điểm yếu. Phong cách quay phim, sự hài hòa về âm hình, tất cả trông không quá nổi bật, ý đồ đẩy chuyện phim trở thành tiền đề thay vì là một thứ gây sao nhãng. Tuy nhiên tác dụng phụ của cách làm phim này là một khi câu chuyện mất đi sức hút, phim trở thành một tác phẩm kém sắc và nhạt nhẽo. Đây là một lỗi thường trực của nhiều tựa về tuổi mới lớn mà chính Wonder cũng đã mắc phải. Phim sử dụng âm nhạc hợp tình nhưng không tinh tế hay sắc sảo, những thước phim, góc quay rất thường ở một tựa tình cảm gia đình, và khi kịch bản phim hóa gãy khúc về cuối thì cũng là lúc những khung hình khuôn mẫu và đầy rập khuôn này trở nên dễ nhận và đáng chán hơn bao giờ hết.

Tuy chứa nhiều điểm mạnh lẫn điểm yếu, Wonder vẫn sở hữu một 'con bài chủ lực' khiến 'cán cân sức mạnh' này nghiêng hẳn về một bên: Diễn xuất. Sẽ nói không ngoa khi cho rằng Wonder là một trong những tựa phim về tuổi mới lớn có diễn xuất xuất sắc nhất trong nhiều năm trở lại. Cả dàn diễn viên, từ những cậu nhóc đầy tài năng Jacob Tremblay, Noah Jupe cho đến cặp nam, nữ diễn viên kỳ cựu Julia Roberts và Owen Wilson, tất cả đều hoàn thành một cách xuất sắc vai diễn của mình, góp phần khiến những phân đoạn cảm xúc khơi gợi được sức rung động mạnh mẽ. Gây ấn tượng hơn cả có lẽ là Izabela Vidovic trong vai chị gái của Auggie là Olivia, vốn có lẽ cũng là nhân vật phức tạp và có chiều sâu nhất phim. Nữ diễn viên 17 tuổi đã khắc họa một cách tuyệt vời nhiều mặt tính cách tâm lý hết sức đa dạng của Olivia và đôi lúc thậm chí còn tỏa sáng hơn cả Tremblay. 

Nhìn chung, Wonder là một tác phẩm đầy tình bác ác về ý định, nhưng thiếu đi sự tận tụy của Vidovic, Tremblay, Trupe, Roberts và nhiều cái tên khác, phim khó thoát khỏi vỏ bọc hào nhoáng và tù túng, đầy ỷ lại của một kịch bản kém sắc và thiếu chiều sâu. Wonder suýt đánh mất khán giả ở nửa sau khi phim càng về cuối càng trở nên dài dòng và dư thừa, rỗng tuếch, nhưng nhanh chóng giành lại niềm tin nơi họ qua những diễn xuất vô cùng linh hoạt và đầy nhiệt tâm.

Wonder khởi chiếu tại rạp Việt Nam từ ngày 29/12 với tựa là Điều Kỳ Diệu.

 

Đăng Khoa