[Muzu Review] "The Long Excuse" - Tác phẩm điện ảnh cảm động về sự mất mát

01/12/2017, 11:23

The Long Excuse là một tác phẩm điện ảnh thú vị về mặt nội dung và ý tưởng mà phim muốn truyền tải. Tuy không thật sự xây dựng tốt những chuyển biến tâm lý có thể có, đạo diễn Miwa Nishikawa đạt thành công trong việc nâng tầm những cung bậc cảm xúc mấu chốt mà một tác phẩm như The Long Excuse chứa đựng, tạo sự đồng cảm mãnh liệt nơi người xem.

The Long Excuse xoay quanh câu chuyện của Sachio Kinugasa (Masahiro Motoki thủ vai), một nhà văn hết thời vừa mất đi người vợ đã cùng chung sống suốt bao năm ròng sau một tai nạn giao thông thảm khốc. Dù tình cảm vợ chồng đã rạn nứt từ lâu, song Sachio vẫn phải diễn hình tượng người chồng đau khổ để được 'đẹp mặt' với giới truyền thông. Khi bí ý tưởng viết sách, anh quyết định gặp mặt gia đình nạn nhân khác đó là Yoichi Omiya  (Pistol Takehara) cùng hai đứa con nhỏ để kiếm tìm cảm hứng. Từ đây The Long Excuse tiến triển diễn biến và khai thác sâu vào dụng ý chính.

Điểm mạnh nhất, độc đáo nhất của The Long Excuse nằm ở việc nhân vật chính Sachio Kinugasa thật sự đa chiều và thể hiện nhiều phần tính cách khác nhau. Sự sắc sảo trong cách dẫn dắt câu chuyện cũng như cách phim căn không gian, điều tiết thời lượng giữa các trường đoạn với nhau đã tạo nên nét mới mẻ về tông và đem đến tiền đề thể hiện bố cục. The Long Excuse dành đủ thời lượng để chú tâm vào Sachio cũng như phô bày tường thuật mọi ngõ ngách câu chuyện, qua đó đánh động được nhiều khía cạnh con người của Kinugasa.

Thế nhưng, cũng từ quá trình phân bổ gãy gọn này mà The Long Excuse bộc lộ nhược điểm về tiết tấu của nó. Ở phân cảnh giữa, The Long Excuse không phơi bày một cách rõ ràng và sắc nét phát triển tâm lý của Sachio, mặc cho Masahiro Motoki có đất diễn rộng. Nishikawa không trọng dụng được sát sao tài năng diễn xuất của Motoki, thay vì vậy bà sử dụng nhân vật anh thể hiện như một điểm cân bằng các sắc thái yếu tố điện ảnh đơn thuần. Sachio đôi lúc trông như một con rối, một gã tấu hài, thiếu chín chắn và thật sự lạc nhịp với những gì đang diễn ra trên màn ảnh.

Tuy biểu hiện trong phim nhiều cảnh Sachio trông lố bịch, một số cảnh khác anh lại hành động đúng tuổi, cho thấy sự trưởng thành, và dù điều này đem đến thêm nhiều phần đa dạng cho nhân vật, tính thiếu nhất quán về phần tính cách cũng đồng thời tạo dựng nên cảm giác bối rối cho người xem. Động cơ hành động của Sachio không hề được làm rõ, và phim đôi chỗ chờ chực người xem buộc phải phỏng đoán, tự mình đưa ra lời giải thích cho sự việc thay vì khơi gợi suy nghĩ qua gợi ý.

The Long Excuse thiếu sót, vụng về trong công đoạn khắc họa thành công một Sachio đa chiều, đầy những trắc trở và dày vò, một con người lãnh cảm, nhu nhược nhưng luôn ham muốn hướng đến cái thiện. The Long Excuse tương đồng với nhiều phim của Hirokazu Koreeda ở việc tựa phim mang đầy tham vọng và cho thấy nhiều mặt khác nhau của một vấn đề, nhưng khác với những Like Father, Like Son hay Nobody Knows, The Long Excuse lập tức gãy khúc khi phim đào sâu vào tiểu tiết. The Long Excuse trông nông cạn dù thực chất lại phản ánh nhiều tầng ý nghĩa rất đỗi đa dạng.

May thay, The Long Excuse bắt đầu gỡ nút thắt vào phân cảnh cuối, và đạt thành công nhất định khi biến Sachio từ một cá thể đáng ghét thành đáng thương. Sachio bộc lộ cảm xúc chân thật của mình và qua đó đem đến điểm 'giải tỏa' cần thiết để bù đắp những phát triển tâm lý lỡ cỡ trước đó. The Long Excuse quả thực bất đồng về hướng đi, hay đúng hơn là lóng ngóng trong cách diễn đạt hình tượng nhân vật chính là Sachio, nhưng mặt khác lại xuất sắc khi nêu bật lên được những khó khăn, trắc trở gia đình của Yoichi Omiya buộc phải đối mặt sau cái chết của Yuki (vợ Yoichi). Pistol Takehara cùng hai diễn viên nhí có những diễn xuất thành tâm và đầy nồng nhiệt, hầu như tỏa sáng hơn hẳn Motoki, và qua đó tác động một cách tích cực đến bố cục nửa sau khi The Long Excuse dấn bước vào hồi kết.

The Long Excuse thành công với tư cách là một thí nghiệm điện ảnh thú vị về tâm lý con người, về cách họ hành xử và đối mặt với nỗi đau mất mát, nhưng lại lơ là về xây dựng nhân vật. The Long Excuse có tiềm năng lớn lao và tích lũy những rung động sâu sắc về mặt xúc cảm, mặt khác, lại trông thiếu hoàn chỉnh về kết cấu. Mặc dù vậy, nhìn chung The Long Excuse vẫn rất đáng xem khi phim không ngại rời bỏ khuôn mẫu, không ngại tạo dựng nên hình tượng đầy chân thực và không cường điệu của nỗi mất mát và tình cảm giữa người với người.

The Long Excuse hiện đang được trình chiếu tại Liên hoan phim Nhật diễn ra ở Việt Nam với tựa Việt là Lời Xin Lỗi Muộn Màng.

Đăng Khoa