[Muzu Review] Pacific Rim: Uprising - Steven S. DeKnight thất bại trong việc thay thế người tiền nhiệm

29/03/2018, 10:38

Pacific Rim: Uprising mắc phải lỗi cố hữu của rất nhiều phần phim tiếp theo – tưng bừng hơn, hoành tráng hơn nhưng lại quên đi những giá trị cốt lõi đã tạo nên thành công cho phần đầu tiên.

Được sáng tạo nên bởi đạo diễn kì tài Guillermo del Toro, Pacific Rim (2013) đã khiến khán giả choáng ngợp trước những trận đánh hoành tráng ngoài sức tưởng tượng giữa những robot Jaeger khổng lồ và lũ Kaiju hung tợn. Bộ phim tuy không hẳn thu về thành công ấn tượng nhưng vẫn được các fan hết mực yêu quý. Sự ủng hộ nhiệt tình này đã khiến Legendary Pictures bận đèn xanh cho phần 2 - Pacific Rim: Uprising.

Tuy nhiên, quá trình sản xuất bị trì trệ đã khiến cha đẻ Guillermo del Toro từ bỏ dự án này. Thay vào đó, phần 2 sẽ do đạo diễn Steven S. DeKnight đảm nhận cùng với một dàn diễn viên gần như hoàn toàn mới. Pacific Rim: Uprising dù vẫn mang đến những trận tưng bừng khói lửa giữa robot Jaeger và quái vật Kaiju nhưng lại đánh mất sự tỉ mỉ, chỉn chu từ cốt truyện đến kịch bản. Tất cả cũng là vì bộ phim đã thiếu đi tầm nhìn của Guillermo del Toro.

Pacific Rim: Uprising lấy bối cảnh vào năm 2035, tức 10 năm sau những sự kiện trong phần đầu tiên. Sau chiến thắng của nhân loại trước bè lũ Kaiju, chính phủ các nước đã quyết định rót vốn nhiều hơn cho chương trình Jaeger. Các Jaeger thế hệ mới được trang bị những công nghệ tối tân nhất và thậm chí có thể được điều khiển từ xa để bảo toàn tính mạng cho phi công. Tuy nhiên, tình thế trở nên cấp bách khi một thế lực bí ẩn xuất hiện với mưu đồ mang lũ Kaiju trở lại xâm lăng Trái Đất. Vận mệnh nhân loại giờ đây phụ thuộc vào thế hệ phi công trẻ tuổi do chàng trai Jake Pentecost (John Boyega) chỉ huy.

Điểm yếu đầu tiên của Pacific Rim: Uprising nằm ở cốt truyện thiếu đầu tư và lỏng lẻo. Phần 1 đã rất thành công trong việc xây dựng một thế giới đồ sộ, chặt chẽ với những khái niệm sáng tạo. Nhưng đáng tiếc rằng Uprising lại không kế thừa điểm mạnh này mà lại lái câu chuyện sang một hướng hoàn toàn khác. Sự hào hùng khi nhân loại cùng chung tay đối đầu với một kẻ thù chung trong phần đầu đã biến mất. Thay vào đó, toàn bộ câu chuyện chỉ là những mâu thuẫn vặt vãnh và những mưu đồ xoay quanh một tập đoàn công nghệ. Không những thế, đội ngũ biên kịch và đạo diễn còn bất cẩn đến mức tạo nên nhiều tình tiết gây mâu thuẫn với phần đầu tiên.

Bầu không khí tận thế nặng nề của phần 1 cũng bị thay thế bằng sự tươi tắn và hài hước. Dù yếu tố này phù hợp với bối cảnh thế giới đã hồi phục sau cuộc chiến tranh Kaiju nhưng sự thay đổi một trời một vực như thế sẽ khiến không ít fan bất bình vì “mất chất” Pacific Rim.

Với nội dung nhẹ nhàng hơn, diễn xuất của dàn diễn viên cũng ít nghiêm túc hơn. Pacific Rim: Uprising sỡ hữu dàn diễn viên rất trẻ, như John Boyega (Star Wars: The Force Awaken), Scott Eastwood (Fast & Furious 8), Cảnh Điềm (Kong: Skull Island), Adria Arjona (True Detective) và gương mặt mới Cailee Spaeny. Ai nấy cũng tròn vai, trong đó anh chàng Jake (Boyega) và cô bé Amara (Spaeny) là tỏa sáng nhất. Dù vậy, bộ phim lại thờ ơ với dàn diễn viên tài năng của phần 1. Chịu thiệt hại nặng nề nhất là nhân vật Mako Mori (Rinko Kikuchi). Đường đường là vai nữ chính của phần đầu, Mako trong Pacific Rim: Uprising lại hết sức mờ nhạt, như thể bộ phim không biết phải làm gì với nhân vật này. Và cuối cùng, các fan của Pacific Rim chắc chắn sẽ không thích cách phần 2 thay đổi nhân vật tiến sĩ Newt Geiszler (Charlie Day).

Dù là người đã tạo ra 2 series truyền hình ăn khách là SpartacusDaredevil, nhưng Pacific Rim: Uprising là lần đầu tiên Steven S. DeKnight ngồi vào ghế đạo diễn phim điện ảnh. Dù có khá nhiều khung hình đẹp nhưng DeKnight lại lộ rõ sự thiếu kinh nghiệm trong việc chỉ đạo một tác phẩm bom tấn, đặc biệt là trong những pha hành động. Cảnh chiến đấu của các Jaeger lúc nào cũng lộn xộn và thiếu điểm nhấn. Bộ phim không có phút giây nào khiến khán giả phải trầm trồ thán phục hay há hốc mồm kinh ngạc. Khâu thiết kế sản xuất vốn là điểm mạnh của phần đầu lại bị xem nhẹ trong Pacific Rim: Uprising. Từ công nghệ, ngoại cảnh và cả các robot Jaeger cũng được thiết kế sơ sài. Từ những cỗ máy có “cá tính” riêng, đại diện cho từng quốc gia, dàn Jaeger trong phần 2 chỉ đơn giản là những cục sắt biết lao vào choảng nhau. Âm nhạc trong phim cũng không có gì ấn tượng, chủ yếu do Pacific Rim: Uprising đã thay mất nhà soạn nhạc tài năng Ramin Djawadi của phần đầu. Bài nhạc nền huyền thoại của phần 1 nay chỉ xuất hiện đúng một lần trong cả bộ phim.

Nói cho cùng, Pacific Rim: Uprising là một sự thất vọng không hề nhẹ đối với những khán giả đã yêu quý phần đầu tiên. Bộ phim không còn giữ được cái “chất” của del Toro, thay vào đó là một mớ hỗn độn sơ sài, kém sắc và được làm riêng cho thị trường Trung Quốc. Nếu chỉ đơn giản muốn quay trở lại thế giới của Pacific Rim và chiêm ngưỡng những trận đánh long trời lở đất thì bạn sẽ tạm hài lòng với Pacific Rim: Uprising, ít nhất là trong lúc chờ đợi những bom tấn đặc sắc hơn vào dịp hè.

Đạt Nguyễn