[Muzu Review] “Manhunt”: Nỗ lực trở về đỉnh cao bất thành của Ngô Vũ Sâm

30/11/2017, 05:29

Khẳng định đã chán làm những bộ phim có quy mô lớn, nhà làm phim nổi tiếng Ngô Vũ Sâm quay trở lại với dòng phim hành động đã làm nên thương hiệu của ông bằng tác phẩm mới nhất – “Manhunt”.

Ngô Vũ Sâm được biết đến như một đạo diễn hàng đầu của điện ảnh Hong Kong những năm 90 và là một trong số ít đạo diễn châu Á được mời làm phim ở Hollywood (Face/Off, Mission: Impossible 2). Cho đến thời gian gần đây, ông bị nhiều người hâm mộ cho rằng đã mất đi phong độ.

Sau hơn hai năm vắng bóng, cuối năm nay, Ngô Vũ Sâm trở lại bằng một phim có bối cảnh Nhật Bản với kinh phí tới 50 triệu đô. Bộ phim thuộc thể loại hành động được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Juko Nishimura với sự tham gia của dàn diễn viên Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc.

Manhunt là hành trình truy đuổi của thanh tra Yamura (Masaharu Fukuyama) và luật sư Đỗ Khâu (Trương Hàm Dư) – kẻ bị tình nghi là thủ phạm trong một vụ giết người. Vụ truy đuổi sau đó còn sự tham gia của hai nữ sát thủ - Rain (Ha Ji-Won) và Dawn (Angeles Woo). Hành trình này từng bước giúp thanh tra Yamura mở ra bức màn bí mật về một thế lực đen tối đang ám hại Đỗ Khâu.

Trước khi bắt tay vào làm, Ngô Vũ Sâm giải thích lựa chọn kịch bản này vì ông rất yêu thích dòng phim tội phạm những năm 60, hơn nữa, với lòng hâm mộ Ken Takakura - diễn viên của nguyên tác cùng tên năm 1976, đây như một cách tri ân của ông với thần tượng.

Nếu ai đã xem những bộ phim nổi tiếng của Ngô Vũ Sâm như Bản sắc anh hùng , chắc hẳn sẽ không còn lạ gì các yếu tố làm nên tên tuổi của ông. Như một sự cố gắng lấy lại ánh hào quang đã mất, Manhunt, lấy bối cảnh Nhật Bản, nhưng mang đậm hơi hướng của những bộ phim hành động Hong Kong năm 90. Từ những cảnh truy đuổi ngạt thở trên mô tô nước, những cú đấm slow-motion, pha bay nhảy né đạn, và đặc biệt là trận chiến cùng bồ câu (được coi là đặc trưng kì lạ của Ngô Vũ Sâm). Mặc dù đã cố gắng mang lại phong cách từng được khán giả yêu thích, nhưng đặt trong bối cảnh điện ảnh hiện đại, dường như những thủ pháp đó trở nên cũ kỹ và lệch lạc.

Bộ phim quy tụ dàn diễn viên đến từ 3 quốc gia, cũng như do một phần tính chất của kịch bản, nên hội thoại trong phim chia đều thành 3 ngôn ngữ tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Trung.  Điều này khiến cho diễn xuất của các diễn viên bị cản trở, dường như có một khoảng cách lớn giữa diễn xuất của Masaharu khi anh nói tiếng Nhật và khi anh nói tiếng Anh. Không chỉ Masaharu, hầu hết các diễn viên khác, từ gạo cội như Jun Kunimura (Chủ tịch công ty Tenji) hay nghiệp dư như Angeles (Dawn) cũng đều gặp khó khăn về khẩu hình.  Song song đó, tinh thần huynh đệ giữa  Đỗ Khâu và Yamura cũng chưa đủ mãnh liệt để có thể thuyết phục người xem về một mối quan hệ sống chết có nhau.

Mặt khác, dựng phim trong Manhunt  cũng có nhiều điểm đáng chê trách. Mang nặng yếu tố hành động nhưng lạm dụng slow-motion, cách cắt cảnh của bộ phim lại bị xử lý cẩu thả, nhiều lúc, Manhunt khiến khán giả có cảm giác như đang xem một phim hạng B dở tệ. Sự tương thích giữa các cảnh quay gần nhau bị sai lệch nhiều, lạm dụng hiệu ứng chuyển cảnh vô nghĩa, hay thi thoảng có vài shot ảnh với giọng lồng kệch cỡm, đến nỗi, có cảm giác người dựng đã can thiệp quá tay để cứu vãn phần quay phim.

Ngô Vũ Sâm, không giấu nỗi sự hoài niệm về thời kỳ hoàng kim trong sự nghiệp của mình, cố gắng nhồi nhét những hoài niệm đó vào Manhunt, để rồi khiến bộ phim mắc nhiều thiếu sót và không hợp thời. Một đạo diễn, khi đã qua đi thời kỳ đỉnh cao, thì việc vớt vát phong cách như trường hợp của Ngô Vũ Sâm với Manhunt, là một nước đi sai lầm.

Thành Trần


Một số hình ảnh trong phim