[Muzu Review] “Khi Con Là Nhà” – tình cha con đời thường, giản dị

29/12/2017, 04:12

Bộ phim mới nhất của Vũ Ngọc Đãng tiếp cận đề tài quen thuộc - tình cha con thông qua một câu chuyện tối giản cả về tình tiết lẫn cách kể.

Khi Con Là Nhà là phim điện ảnh thứ hai của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng ra mắt trong năm 2017, sau Hotboy Nổi Loạn 2 được đánh giá kém hơn so với phần một. Với tác phẩm lần này, Vũ Ngọc Đãng trở lại phong cách làm phim quen thuộc của mình khi khai thác chất liệu đời thường, thông điệp nhân văn gần gũi.

Nhưng khác với các bộ phim trước xoay quanh những nhân vật “trai xinh gái đẹp” giữa vòng xoáy cuộc đời, Khi Con Là Nhà lại mang đến câu chuyện của hai cha con quê mùa, chất phác. Phim có bối cảnh tại một vùng đồng ruộng miền Tây Nam Bộ nghèo xơ xác, ngập ngụa tệ nạn. Nơi đây, anh chàng Quang sống cảnh nhà tranh vách lá, gà trống nuôi con. Để có tiền nuôi cậu con trai nhỏ cu Bi, Quang làm nghề phối giống và đỡ đẻ cho heo. Dù rất thương con, Quang vẫn đam mê đá gà, cá độ và thường thua sạch tiền, đến mức phải bán luôn cả phương tiện mưu sinh.

Biến cố xảy đến khi Quang xô ngã gãy tay một công an lúc bị vây bắt tại một sới bạc. Ít học, lại sợ hãi sau khi phạm lỗi, Quang cả tin mình sẽ bị đi tù mọt gông. Anh lén lút giao cu Bi cho cô Liễu nhân tình chăm sóc rồi một mình bỏ trốn lên thành phố. Nào ngờ, cậu nhóc cứng đầu trốn theo anh lúc nào không hay. Tại Sài Gòn, hai cha con lang thang đầu đường xó chợ kiếm miếng ăn qua ngày. Bị công an truy nã, bị kẻ xấu lợi dụng, hai cha con lạc mất nhau...

Với Khi Con Là Nhà, Vũ Ngọc Đãng đã làm tốt sở trường của mình khi giới thiệu đến khán giả những mẫu nhân vật dễ bắt gặp trong đời sống cùng một câu chuyện chẳng mới mẻ nhưng được xử lý khá khéo léo.

Nếu đầu năm, Cha Cõng Con từng thuật lại câu chuyện chân phương của hai cha con nơi miền núi heo hút, thì cuối năm, Khi Con Là Nhà tiếp nối bằng câu chuyện mộc mạc của Quang và Bi. Nhưng đối lập với những cảnh quay kỳ công,  giàu chất thơ của Cha Cõng Con, bộ phim của Vũ Ngọc Đãng phô bày những góc nhếch nhác của thôn quê và phố thị.

Hình ảnh những cây “cầu cá” – toilet ngoài trời của dân quê, ruộng đồng sình bùn, ếch rắn hiện lên rất sống động, cả các cảnh chăn nuôi heo hay đá gà, đánh bạc cũng được tái hiện chân thực. Thông qua đó, các tình huống hài hước được cài cắm hợp hoàn cảnh và khá duyên. Động vật - điểm nhấn thú vị thường thấy trong các phim của Vũ Ngọc Đãng, lần này được dành cho chú heo nọc nhà anh Quang. Mỗi khi có người trong xóm cần phối giống cho heo nái thì hai cha con lại lạch bạch dắt con vật nuôi đi “làm nhiệm vụ”. Chú heo vừa là kế sinh nhai vừa là người bạn thân thiết của cu Bi.

Khi Con Là Nhà cũng gợi nhắc một phim Việt gần đây có nội dung tương tự là Nắng 2. Cả hai đều xoay quanh câu chuyện cha mẹ lạc mất con cái và hành trình đoàn tụ nhiều nước mắt. Tuy nhiên, Khi Con Là Nhà chứng tỏ mình “cao tay” hơn với một kịch bản được phát triển hợp lý, mang lại cảm xúc tròn trịa. Không tham lam ôm đồm nhiều tuyến truyện, Vũ Ngọc Đãng dẫn dắt bộ phim bằng cách kể, tình tiết đơn giản. Kết quả, anh đã cho ra đời một tác phẩm không thật sự ấn tượng nhưng vừa đủ để khiến khán giả có cảm tình.

Khi Con Là Nhà chứng kiến màn “lột xác” thành công của Lương Mạnh Hải. Rũ bỏ hình tượng hotboy trắng trẻo, nam diễn viên hy sinh hết mình cho vai người cha đen nhẻm, bầy hầy, luộm thuộm. Không chỉ thế, anh còn thể hiện thuyết phục từ giọng nói, hành động đến tính cách của một anh dân quê miền Tây thứ thiệt. Không kém cạnh Lương Mạnh Hải, diễn viên nhí Duy Anh chứng tỏ khả năng diễn xuất tuyệt vời với vai cu Bi. Duy Anh không ngại lăn lộn sình bùn để hoá thân thành một cậu nhóc ngây ngô, đáng yêu nhưng cũng hết sức lém lỉnh, ngang bướng. Hai “cha con” phối hợp ăn ý trong những cảnh phim đòi hỏi sự bùng nổ về cảm xúc.

Các diễn viên phụ như Ngọc Nga trong vai Liễu hay Tú Vi trong vai cô gái lượm ve chai không bị lạm dụng vai trò, thêm thắt một vài điểm nhấn đáng kể cho bộ phim. Trong khi đó, vai phản diện của La Quốc Hùng có vai trò rõ ràng nhưng cách thể hiện của nam diễn viên chưa tạo được ấn tượng đáng nhớ.

Dù là một tác phẩm được kiểm soát tốt, Khi Con Là Nhà tồn tại hạn chế ở việc sáng tạo. Tác phẩm như món quà đẹp mà Vũ Ngọc Đãng tri ân các khán giả yêu mến mình chứ không tạo ra sự đột phá nào. Câu chuyện thiếu kịch tính, thử thách đôi lúc tạo cảm giác tình tiết bị lặp lại, gây nhàm chán cho khán giả. Cảm xúc, vì thế, cũng không thể dâng cao đến mức có thể làm người xem lay động. Tất cả dừng lại ở thông điệp bình dị: nhà là nơi ta nương tựa, là nơi ta nhớ về, giúp ta sống tốt đẹp hơn.

Đăng Lê