[Muzu Review] "Coco" - Một đỉnh cao hoạt hình khác đến từ Pixar

24/11/2017, 11:00

Sau hai năm liên tiếp cho ra mắt những tác phẩm trung bình như The Good Dinosaur và Cars 3, Pixar đã có màn trở lại ấn tượng với Coco. Coco đạt thành công mỹ mãn về thiết kế hình ảnh, về nghệ thuật xây dựng bối cảnh và sự đan xen hài hòa giữa những khía cạnh, yếu tố nền để đem đến một trải nghiệm thật sự đáng nhớ cho mọi lứa tuổi. Đằng sau tính tao nhã, hấp dẫn về âm hình và sự sáng tạo từ nội dung là những thông điệp ý nghĩa nhân văn rất đáng suy ngẫm và chứa đầy cảm xúc mạnh mẽ.

Coco là tác phẩm hoạt hình thứ 19 từ Pixar và đồng thời là phim đầu tiên đặt bối cảnh tại Mexico. Với tên tuổi nhà làm phim gạo cội Lee Unkrich gắn chặt với dự án, Coco được nhiều người dự đoán sẽ vực dậy cái tên Pixar trong lòng dư luận cũng như đem đến bước tiến mới về công nghệ làm phim hoạt hình, như Toy Story 3 đã từng làm trước đây. Mọi thông tin được tiết lộ về Coco trong giai đoạn tiền kỳ hàm ý rằng đây sẽ là một trong những tựa có tham vọng và sống động về mặt hình ảnh nhất trong lịch sử hãng.

Việc lựa chọn thể hiện câu chuyện xoay quanh lễ hội Ngày của Người Chết (Día de Muertos) của Mexico đem đến tiềm năng lớn về hướng đi cũng như mục tiêu thể hiện. Mexico vốn là mảnh đất chứa sự đa dạng và trù phú về thiên nhiên lẫn con người, và nền văn hóa nơi đây là sự kết hợp giữa truyền thống tập tục của cư dân bản địa  và những tư duy đa sắc tộc của một đất nước với nhiều dân nhập cư. Những lời răn dạy, những ý tưởng tâm điểm về cách làm người của Coco vì thế không chỉ tạo nên cảm giác rung động, đồng cảm nơi con dân Mexico mà còn đem lại những cảm xúc mạnh mẽ cho người xem cách đó thậm chí nửa vòng Trái Đất. Coco sắc sảo và linh hoạt, luôn được gói gọn trong bầu không khí nhẹ nhàng, sâu lắng với một vẻ ấm áp mê hoặc rất đặc trưng của Día de Muertos.

Coco kể về câu chuyện của cậu bé 12 tuổi Miguel Rivera và hành trình theo đuổi ước mơ của mình: được chơi đàn guitar và được biểu diễn trước công chúng. Như nhiều nhân vật chính khác trong phim của Pixar, Rivera của Coco cũng sở hữu những nguyện vọng tâm tư rất cá nhân, rất thầm kín, nhưng mặt khác lại mạnh mẽ và lớn lao đến nỗi chúng trở thành lẽ sống và hoài bão thôi thúc bản thân hành động. Bị gia đình cấm túc chơi nhạc, Rivera quyết định bỏ trốn, lẻn vào lăng tẩm của huyền thoại âm nhạc quá cố Ernesto de la Cruz và cướp cây đàn guitar đáng giá. Từ đây câu chuyện phim bước sang một chương mới và cho thấy sức mạnh thật sự. Coco biến chuyển và hóa mầu nhiệm cả về mặt hình ảnh lẫn nội dung.

Thiết kế hoạt họa trong Coco tuy không thể nói là điểm mạnh nhất, lại là một phần quan trọng giúp định hướng phim đi theo đúng nhịp điệu. Coco bỏ công sức và thời lượng để phóng đại, trau chuốt từng khung hình, và tỉ mỉ khắc họa từng chi tiết một - qua đó tạo nên vóc dáng cũng như giọng nói rất riêng biệt. Coco khiến phân khúc khán giả xem rạp, bao gồm cả người lớn lẫn trẻ nhỏ, thật sự tin vào vẻ choáng ngợp, nét hoa mỹ, cũng như tương tác lạ thường giữa những cư dân tại Vùng Đất Người Chết (Land of the Dead). Thế giới trong Coco không hề lố bịch mà chân thực, tiến triển một cách chậm rãi, cuốn hút lấy người xem trong sự phong phú, màu mỡ về tiết tông, mặt khác chưa khi nào ngừng đem đến sự mỹ mãn về giác quan. Bất kể đó là màu rực rỡ huyền diệu của thành phố giả tưởng nơi người chết sinh sống hay một khung giếng trời thấm đẫm phản chiếu ánh nước, Coco là một bức tranh siêu thực và sống động lạ thường.

Âm nhạc là một điểm mạnh nữa của Coco. Nhà soạn nhạc từng đoạt giải Oscar Michael Giacchino (Up) góp công lớn trong công cuộc nâng tầm những đoạn mấu chốt và giúp Coco đạt hiệu quả cao nhất về mặt cảm thấu, thông qua những âm tiết thật diệu kỳ, mơ mộng và đầy mê hoặc pha hơi hướng cổ điển lẫn đương thời, cách tân. Coco dựa vào âm nhạc để tạo điểm nhấn trong từng phân đoạn, và chưa khi nào mang cảm giác lạc lối hay trông như chuẩn bị bước lệch 'quỹ đạo' một khi những tiếng đàn guitar, tiếng kèn sáo, tiếng trống gỗ hay tiếng hát du dương theo chất điệu ballad được cất vang lên.

Trên cả sự xuất sắc về âm thanh và hình ảnh, Coco còn sở hữu một bố cục dựng mẫu mực và đầy công phu. Đội ngũ làm phim của Coco không ngại dấn thân, động chạm vào nền văn hóa nước lạ và tái hiện, khơi gợi lại sự đẹp đẽ lẫn cổ hủ hiện diện trong phong tục tập quán nơi đây. Coco thẳng thắn nêu bật lên những vấn nạn, khó khăn mà cậu bé tinh nghịch và cứng đầu Rivera vấp phải khi lớn lên trong một gia đình có lối vận hành quy củ và khuôn mẫu. Phim đặt người xem vào hình tượng nhân vật cậu nhóc tinh quái nhưng đáng yêu Rivera - đại diện nhí của lối suy nghĩ tân thời - và tường thuật chuyện phim từ góc nhìn của cậu bé, qua đó tạo nên một sức hút mạnh mẽ. Càng dõi theo Rivera, ta càng khám phá thêm được những điểm thú vị, tuyệt diệu về phim. Chất tinh tế của Coco không chỉ gói gọn ở những gì nó phơi bày ngoài mặt, mà còn ở những thay đổi phảng phất trong biểu cảm tâm trạng của Rivera, vốn biến chuyển và thích ứng dựa theo tiến triển phim. Coco xây dựng nên một nhân vật chính tuy không hoàn hảo nhưng gần gũi và rất người.

Coco trung thành với ý tưởng nguyên tác và ôm choàng lấy nó, tuy có đôi lúc quá chặt. Câu chuyện trong Coco đôi khi tưởng chừng như vỡ tan ra thành từng mảnh khi phim thi thoảng bỏ rơi nhịp chặt chẽ của mình để xoáy quanh vào những tình tiết có phần 'lạc loài', nhưng mặt khác Coco cũng nhanh chóng nhận ra được sai lầm của mình, một điều mà The Good Dinosaur hay Cars 3 đã không làm được.

Coco cân bằng một cách khôn khéo và tinh vi diện mạo hóm hỉnh, hài hước tự nhiên với những yếu tố nhân văn. Coco tuy hài hước nhưng không hề gây cảm giác thiếu nghiêm túc. Đạo diễn biết ngắt đoạn và luôn đặt điểm dừng đúng lúc, đúng chỗ. Thế nên, những thông điệp nhân đạo trong Coco càng được nêu bật hẳn và có sức thuyết phục đáng kể. Coco đặt trọng tâm thể hiện ý nghĩa của sự mất mát và có nội dung xoáy mạnh vào những ý niệm sâu xa về cái chết và sự đầu thai, tuy nhiên phim chưa khi nào cho thấy mặt tăm tối của nó. Coco sử dụng khía cạnh hài hước làm công cụ để biến phim thành một trải nghiệm kịch nghệ sâu sắc và đa chiều cho những người tìm đến điện ảnh để được giải trí, được cười và được khóc.

Nhìn chung, dù không quá xuất sắc khi so với những kiệt tác trước đây của Pixar, Coco vẫn là một sản phẩm điện ảnh rất đáng được ghi nhận và là một trong những tựa phim thú vị nhất năm. Coco được làm ra với một ý tưởng và hướng đi rõ ràng, cùng một đoạn kết đầy cảm động để gỡ nút thắt cho những gì được gây dựng trước đó. Kết cấu diễn biến trong Coco chặt chẽ và vững vàng kể cả khi phim chuyển tiếp từ những câu bông đùa ngây thơ để chọc cười lớp khán giả nhí sang những phân đoạn nói về lẽ sống, về tôn trọng nguồn gốc tổ tiên, về việc tìm được và phát huy cảm hứng sáng tạo của riêng mình. Sự phong phú, dồi dào của Coco không chỉ được chứa đựng bên trong thế giới kỳ vĩ, hùng hồn của Mexico vào ngày lễ người Chết đầy màu sắc, mà còn ở thế giới quan và cách Coco tô màu nên trái tim đong đầy sức sống của mình.

Coco khởi chiếu tại các rạp toàn quốc từ ngày 24/11.

Đăng Khoa