“It” – Ám ảnh tuổi thơ đội lốt gã hề ma quái

08/09/2017, 11:52

Tác phẩm chuyển thể từ tiểu thuyết kinh dị nổi tiếng của Stephen King phản ánh nỗi sợ của những đứa trẻ yếu đuối bằng một câu chuyện ghê rợn, hài hước và giàu cảm xúc.

It (1986), tiểu thuyết dài nghìn trang của “ông hoàng truyện kinh dị” Stephen King, mang chứng sợ hề chưa được gọi tên trước đó trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng. Đặc biệt, sau khi được chuyển thể thành TV movie dài 2 tập phát sóng năm 1990, It đã trở thành một biểu tượng kinh dị, một phần của văn hoá đại chúng Mỹ mà đại diện là tên hề Pennywise do Tim Curry thủ vai.

Năm nay, đúng 27 năm sau bản truyền hình, It trở lại bằng phiên bản điện ảnh. Đẫm máu, đáng sợ hơn nhiều lần nhờ sự nâng cấp về kỹ xảo nhưng cũng không kém phần hài hước và xúc động, It (2017) là tác phẩm mà Stephen King và bản phim cũ có thể tự hào.

Bối cảnh câu truyện diễn ra tại thị trấn hư cấu Derry, vùng đất có lịch sử ghê rợn với nhiều vụ chết người tập thể và vô số vụ mất tích bí ẩn. Đứng sau những cái chết là một thực thể siêu nhiên bất tử đã có mặt tại đây từ thuở sơ khai. Với nguồn gốc không rõ ràng và khả năng biến đổi muôn hình vạn trạng, thực thể này chỉ được gọi đơn thuần là “It” (nghĩa là “Nó” – một từ phiếm chỉ).

Cứ chu kỳ 27 năm một lần, It lại tỉnh dậy sau giấc ngủ đông và đi săn. It sẽ đùa nghịch, dụ dỗ và doạ nạt lũ trẻ con, con mồi càng sợ hãi, It càng thích thú. Đó là lý do It thường xuất hiện dưới nhân dạng tên hề Pennywise – nỗi ám ảnh chung của mọi trẻ em, đồng thời, biến hoá thành nhiều hình dáng ma quái khác phản ánh nỗi sợ tột cùng của con người.

Vào mùa hè định mệnh năm 1988, It tái xuất. Sau vụ mất tích của em trai “Georgie”, Bill không thôi dằn vặt vì chính cậu đã cho phép em ra ngoài chơi một mình. Cậu nghĩ George đang mắc kẹt đâu đó ngoài kia và quyết tâm mang em trai trở về.

Trong lúc đó, bộ tứ Bill, Eddie, Ritchie và Stanley kết thân với ba cô, cậu bé khác sau một lần cả nhóm cùng chống lại băng nhóm chuyên đi bắt nạt do Henry Bowers cầm đầu. “The losers” (những kẻ thất bại), từ mà Henry dùng để nhục mạ những đứa bị bắt nạt, trở thành tên của hội bảy người bạn khăng khít. Ít lâu sau, cả nhóm phát hiện ra họ cùng bị một tên hề đáng sợ khủng bố và doạ giết. Cho rằng It có liên quan đến vụ mất tích của George, bảy đứa trẻ xâu chuỗi những manh mối và lần đến ngôi nhà hoang bí ẩn. Cơn ác mộng thực sự bắt đầu từ đây.

Khác với bản truyền hình lồng ghép hai tuyến truyện ở hai mốc thời gian khác nhau - khi bảy đứa trẻ còn là con nít và khi đã ở tuổi trung niên, bản điện ảnh chia làm hai phần, và phần đầu chỉ nói về các sự kiện thời thơ ấu.

 So sánh trailer giữa It (2017) và It (1990). Nguồn: MoviePilot.

It mở đầu với phân cảnh tri ân bản phim cũ. Đuổi theo con thuyền giấy trôi trên dòng nước mưa, cậu bé George bắt gặp một tên hề đáng sợ lấp ló dưới miệng cống. Cố với lấy chiếc thuyền, George bị tên ác ma cắn đứt cánh tay và lôi xuống cống. Với cảnh tấn công George được mô tả khá trực diện, bộ phim kể lại câu chuyện cũ với mức độ máu me và rùng rợn hơn nhiều lần.

Thay vì lần lượt diễn tả bảy đứa trẻ chạm trán It như bản phim 1990, tác phẩm mới khéo léo đan xen những diễn biến trong quá trình gặp gỡ, làm quen của các thành viên Losers’ Club cũng như những manh mối về gã hề độc ác. Các pha jump-scare được cài cắm xuyên suốt phim, với quái vật xuất hiện dưới nhiều hình dạng khác nhau: mụ đàn bà mặt biến dạng nhào ra từ bức tranh, gã đàn ông bệnh hủi gớm ghiếc, hồn ma cậu bé George, những xác chết hay sinh vật có bộ răng sắc nhọn ẩn dưới tên hề Pennywise.


Phim có nhiều cảnh jump-scare đáng sợ.

Bên cạnh những khoảnh khắc đáng sợ, It còn tràn ngập sự hài hước với một dàn nhân vật nhiều điểm nhấn thú vị. Nổi bật nhất phải kể đến anh chàng Richie lắm mồm và hay văng tục do Finn Wolfhard thủ vai – diễn viên “nhí” gây ấn tượng với vai chính Mike Wheeler trong series Stranger Things. Một Eddie kĩ tính quá đà và bị ám ảnh bởi bệnh tật liên tục gây cười trong chuyến hành trình lấm lem máu me. Hay cuộc cạnh tranh ngầm giữa chàng béo Ben với Bill để giành lấy tình cảm của cô nàng tomboy Beverly cũng thú vị một cách đáng yêu. Phân cảnh cả nhóm cùng vui đùa dưới hồ trong cái nắng hè mời gọi gây cảm tưởng như một phim về tuổi thiếu niên đầy trong sáng.

Hành trình đánh bại It của lũ trẻ cũng là hành trình chiến thắng nỗi sợ. Losers’ Club tập hợp những học sinh bị bắt nạt ở trường, mỗi thành viên tự ti vì một nhược điểm riêng, ám ảnh với một nỗi sợ hãi riêng. Bill rụt rè khi thể hiện cảm xúc cá nhân vì tật nói lắp. Ben tự ti vì ngoại hình béo ú. Richie luôn hăng hái, tỏ ra mình là thủ lĩnh nhóm nhưng thực chất sợ bị cô lập. Stanley và Eddie chịu đựng sự hà khắc của các bậc phụ huynh. Mike phải vượt qua cảnh mất cha mẹ. Còn Beverly, phân cảnh cô bé bị It khủng bố bằng chiếc bồn rửa mặt bùng nổ đầy máu ẩn dụ cho sự yếu đuối, bất lực của một thiếu nữ trước các mối đe doạ đang rình rập.


Nhóm bạn The Losers' Club gồm bảy thành viên vô cùng thú vị.

Đối diện nỗi sợ, bảy thiếu niên hoàn toàn thiếu vắng sự che chở của người thân. Thậm chí, chính các vị phụ huynh là người đẩy chúng lún vào hố sâu tâm lý. Stephen King từng nhiều lần khẳng định chính người lớn là quái vật ác độc nhất trong các tác phẩm của mình. Điều đó giải thích sự lạnh lùng của những bậc cha mẹ trong phim. Bố của Bill, thay vì an ủi cậu, lại tỏ ý oán giận cậu vì cái chết của George, khiến cậu bé thêm u uất. Mẹ của Eddie bao bọc cậu quá mức, khiến cậu cho là mình quá yếu ớt. Bố của Beverly, một gã đàn ông bạo hành, không tin vào sự trong sáng của cô con gái... Lũ trẻ, vì thế, bất an trong chính ngôi nhà của mình.

Toàn thị trấn Derry nhuốm màu chết chóc, bao bọc bởi sự nguy hiểm, do mọi cư dân đều có thể bị It thao túng. Nhưng thực ra, đó chỉ là một ẩn ý khác: sự thờ ơ của người lớn trước những tổn thương của con trẻ - những kí ức sẽ ảnh hưởng đến chúng ngay cả khi đã trưởng thành.

Lũ trẻ có thể yếu thế khi riêng lẽ nhưng mạnh mẽ khi kề vai sát cánh cùng nhau. Bảy thiếu niên đã làm nên một hành trình đối đầu với nỗi sợ đầy cảm xúc để truyền đi thông điệp về sức mạnh của tình bạn và sự đồng cảm.

It hẳn nhiên không phải là một kiệt tác kinh dị như sự trông đợi của các nhà phê bình, nhưng nó là một phim gợi cảm giác hoài niệm, một trải nghiệm đủ ly kỳ, hài hước và cảm xúc mà nhiều năm sau xem lại, bạn vẫn thích như lần đầu tiên.

Đăng Lê


Một số hình ảnh trong phim