"Ghost in The Shell": Bạn sẽ hụt hẫng nếu là fan ruột của anime gốc

31/03/2017, 07:59

"Chúng tôi đã tạo ra cơ thể của bạn, một chiếc vỏ, nhưng tâm trí của bạn, linh hồn của bạn, bóng ma của bạn vẫn còn đó" - có một con ma và một cái vỏ - câu thoại cứ mỗi năm phút lại được lặp lại một lần.

Thiếu tá (Scarlett Johansson) là chỉ huy của một đơn vị chống khủng bố được gọi là Section 9. Cô có một cơ thể nhân tạo nhưng bộ não vẫn là của con người. Cô và những đồng đội (cũng được nâng cấp cơ thể) phải săn tìm một gã khủng bố bí ẩn, Kuze (Michael Pitt), đang có ý định phá hoại công ty đã tạo ra cơ thể robot của Thiếu tá.

Phải thừa nhận rằng người viết chưa bao giờ xem qua phiên bản anime của Ghost In The Shell mặc dù đã nghe qua nó vài năm. Nhiều người gọi đây là phim anime hay nhất và chắc chắn Hollywood cũng cố gắng thực hiện một phiên bản riêng cho nó. Tuy nhiên, nỗ lực của họ lại vấp phải sự phản đối của các fan hâm mộ về việc "tẩy trắng" nhân vật chính, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhưng chắc chắn cũng không phải lần cuối cùng.

Vậy thực sự bộ phim như thế nào? Đoạn mở đầu của phim, nhân vật Thiếu Tá xuất hiện dưới dạng một khung xương kim loại kỳ ảo. Nó gợi nhớ đến bộ phim Terminator gốc. Sau đó bộ xương được nhúng vào một hợp chất lỏng và dần dần tạo thành hình hài hoàn chỉnh cho Thiếu tá.

Phân đoạn này có phần giống tuy nhiên cũng sáng tạo hơn phiên bản gốc, nhưng thực ra lại khá rối mắt. Live action của Ghost in The Shell là một trong những câu chuyện về tương lai không mấy tươi đẹp tuy nhiên lại không hẳn là hậu tận thế. Cuối cùng, cái thế giới tương lai giả tưởng này có thể khá xa xôi và kỳ lạ nhưng vẫn có nhiều quen thuộc đủ để hợp lý với cốt truyện trong phim. Trong cuốn truyện tranh gốc, kịch bản bao gồm cả một tập đoàn quốc gia kỳ lạ có tên là "Nhật Bản", trong khi bộ phim không đạt được tới đẳng cấp đó mà chỉ dừng lại ở những cảnh trí của một đô thị lớn đầy những tòa nhà đủ màu sắc.

Nhìn chung, Ghost in The Shell khá nổi bật về kỹ xảo nhưng lại không nổi bật về thị giác hoặc sáng tạo trong việc xây dựng thế giới. Bất kỳ ai đã xem qua Blade Runner của Ridley Scott hoặc các tác phẩm khác như Strange Days, The Fifth Element đều sẽ nhận ra những cảnh quan trong thành phố Ghost này. Những hình ảnh lộn xộn, đôi lúc xám xịt, tượng trưng cho sự giao thoa cho nghệ thuật giữa châu Á và Hollywood. Ở vài cảnh quay, chúng ta có thể thấy được những hình ảnh hologram quảng cáo hiện ra trên các tòa nhà rất độc đáo như những con quái vật khổng lồ.

Trên hết, những cảnh quay hành động rất đáng chê, khi phần lớn họ lia máy quay quá nhanh và sử dụng nhiều kỹ thuật cắt cảnh, chủ yếu chỉ không muốn cho chúng ta biết họ đang sử dụng những diễn viên đóng thế. Có một chi tiết rất đáng nói, một trong những yếu tố khó hiểu nhất phim: Cụ thể, trước mỗi lần xung trận, Thiếu Tá đều phải cởi bộ áo khoác ngoài ra và bắt đầu nhảy nhót trong một cơ thể gần khỏa thân.

Thành thực mà nói, tôi cứ phải vò đầu suy nghĩ về hành động này. Có vẻ đạo diễn muốn giải thích như thế này: "Gee, kìa kẻ xấu tới kìa, chắc mình chui vào góc nào đó để cởi cái áo này ra, cái áo mặc mà ko có vướng gì hết nè, cơ mà vậy thì mình cởi áo ra làm gì nhỉ???" - chả ai nói như vậy cả. Và làm ơn đừng phàn nàn với người viết rằng "nhưng mà làm vậy mới giống truyện gốc" vì tôi chẳng quan tâm đâu. Thực tế, các nhà làm phim cũng chẳng thèm quan tâm tới những câu thoại của phim. "Chúng tôi đã tạo ra cơ thể của bạn, một chiếc vỏ, nhưng tâm trí của bạn, linh hồn của bạn, bóng ma của bạn vẫn còn đó" - có một con ma và một cái vỏ - câu thoại cứ mỗi năm phút lại được lặp lại một lần.

Những câu thoại sáo rỗng hay những cảnh hành động mờ nhạt thậm chí còn không liên quan đến vấn đề cốt lõi của Ghost in the Shell. Bộ phim tỏ ra sâu sắc nhưng thực tế chẳng sâu tý nào, lấy ví dụ như Batman v Superman. Cho dù là gì đì nữa, chẳng ai hiểu gì hết, ví dụ như chi tiết lọ nước tiểu hoặc "Marthaaa". Ít nhất thì Zack Snyder cũng cố gắng truyển tải "một cái gì đó". Ghost In The Shell thì trái lại, đây là một bộ phim hoàn toàn chẳng có gì. Một câu chuyện chung chung được dẫn dắt một cách chung chung. Những âm mưu trong phim quá dễ đoán, nhưng chúng cũng nhanh chóng bị lãng quên vì người hùng của chúng ta luôn phải liên tục tìm hiểu về bản thân. Ngoài ra, bộ phim thậm chí còn không giải thích được động lực của nhân vật phản diện chính.

Những bộ phim từng thành công về sự kết hợp giữa con người và máy móc đều hấp dẫn ở chỗ chúng ta có thể biết rõ những gì mà các cỗ máy đang suy nghĩ, cách nhìn nhận của họ về thế giới xung quanh. Đối với Ghost in The Shell, những gì đang diễn ra đằng sau đôi mắt của Thiếu Tá đều khá mơ hồ. Không có gì phức tạp ở nhân vật này. Cô ấy là một linh hồn trong một lớp vỏ robot, vì vậy bạn có thể nghĩ cô ta vẫn sẽ có tính cách và suy nghĩ của một cô gái phải không? Nhưng không. Hoàn toàn không có tính cách con người nào cả.

Chúng ta đã từng thấy Johansson vào vai những nhân vật mặt lạnh trước đây và màn trình diễn của cô ấy rất tuyệt với, điển hình là Black Widow. Nhưng điều đó không lặp lại với Thiếu Tá. Diễn xuất của cô ấy phẳng lặng một cách hoang mang, vượt quá những gì mà bạn mong đợi từ một người máy. Ngay cả những con người trong bộ phim này, như nhân vật của Pilou Asbæk, đồng đội của Thiếu Tá, cũng có phong cách hơi ngớ ngẩn. Có thể đây là những quyết định có chủ ý của đạo diễn Rupert Sanders và tôi không thể hiểu vì sao ông lại chọn hướng đi đó.

Có vẻ tất cả những bộ phim về chủ đề con người lai với người máy đều hay hơn Ghost In The Shell. Hãy xem lại Blade Runner hoặc Ex Machina. Thưởng thức Her. Thậm chí, bạn nên xem lại phiên bản anime gốc của Ghost In The Shell. Phiên bản live-action của bộ phim này chưa đạt được đẳng cấp của những bộ phim trên.

Ly Khánh