Frances McDormand: Ba thập kỷ cống hiến hết mình cho nghệ thuật

14/01/2018, 10:58

Dù là điện ảnh, truyền hình hay sân khấu, Frances McDormand đều đã đạt tới đỉnh danh vọng. Thế nhưng hình ảnh của bà lại mộc mạc đến đáng trân trọng, cả ở trên màn bạc lẫn ngoài đời.


Frances McDormand hoá thân thành bà mẹ phẫn uất vì cái chết của cô con gái trong ‘Three Billboards'

Có thể nói rằng Frances McDormand là một người Mỹ tuyệt đối như cách bà mẹ của Tonya nói về con gái mình trong phim của Craig Gillespie. Đó là sự bướng bỉnh thường trực và một niềm tin sắt đá về năng lực của bản thân, một quan điểm sống thẳng thắn không ngại va chạm để nói lên suy nghĩ bản thân, và trên hết, những cố gắng gấp đôi, gấp ba người thường để đạt được thứ mình muốn.

Frances McDormand, chủ nhân mới nhất của Quả Cầu Vàng đã phát biểu trên bục nhận giải thưởng rằng: “Tin tôi đi, những người phụ nữ có mặt trong khán phòng này ngày hôm nay không vì miếng ăn. Chúng tôi ở đây vì sự nghiệp của mình.”

Ở tuổi 60, Frances McDormand - với khuôn mặt hằn lên dấu ấn thời gian - xuất sắc vượt qua những Jessica Chastain trong Molly’s Game, Sally Hawkins trong The Shape of Water, Meryl Streep của The Post, hay Michelle Williams trong All the Money in the World để chinh phục giới phê bình trong vai một bà mẹ mất con của phim Three Billboards Outside Ebbing, Missouri.

Tròn 30 năm trước, người phụ nữ này gây được ấn tượng mạnh mẽ cho người xem trong một bộ phim có cái tên cũng rất Mỹ là Mississippi Burning (1988). Vai diễn bà Pell đã đem về cho McDormand đề cử Oscar đầu tiên trong sự nghiệp, là hòn đá tảng đầu tiên làm nên sự nghiệp bề thế mà ba cột trụ là một giải Oscar, một giải Tony và một giải Emmy, là chiếc vương miện huy hoàng mà bao kẻ thèm khát có được.

Frances, hay còn tự gọi mình là Fran, dễ dàng bị lẫn vào đám đông nhộn nhịp trên đường phố New York. Trang phục của bà thường chọn loại tốt nhưng không phô trương. Áo len navy, quần ống rộng, giày sneaker, một cái băng đô trên mái tóc không được chải thường xuyên.

Đồ trang điểm chỉ được dùng đến khi nào thật cần thiết. Phẫu thuật thẩm mỹ và thuốc nhuộm tóc gần như là điều tối kỵ. Fran có nét giản dị và tự tin của một người phụ nữ nắm trong tay bí mật của sự thành công. Có thể đó không phải là tất cả, nhưng cũng quá đủ cho một đời người.


Vai diễn trong ‘Fargo’ (1996) đã mang về cho Frances McDormand giải Oscar đầu tiên

Khi còn là một đứa trẻ, Frances đã biết biểu diễn là thứ duy nhất mình có thể làm và mình muốn làm. Trong các vở kịch của trường, cô bé là người nghiêm túc nhất và bao giờ cũng im lặng như một sự tôn trọng khi các bạn khác lên diễn.

Cái duyên với màn ảnh nhỏ thì tới muộn hơn, bởi như mọi gia đình nhỏ sống ở vùng ngoại ô nước Mỹ thập niên 60 mà tivi là công cụ giải trí duy nhất trong buổi tối ảm đạm, thì việc xuất hiện trên truyền hình đối với cô gái trẻ Frances lúc đó nghe thật phù phiếm như một giấc mơ vậy.

Mãi tới tận năm 25 tuổi, McDormand mới có được hợp đồng đầu tiên làm việc trên tư cách một diễn viên chuyên nghiệp. Hai năm sau, vai diễn thứ hai về tay mà nhờ có nó bà đã gặp được tình yêu của cuộc đời mình: “Bạn tôi nói rằng họ gặp hai anh em nhà này kỳ quặc lắm, mà họ lại đang tuyển diễn viên cho cái phim họ đang làm nên bảo tôi tới thử.”

Một trong “hai anh em kỳ quặc” nhà kia chính là đạo diễn Joel Coen và người còn lại là Ethan, tác giả của những  tựa phim kinh điển như Fargo, True Grit, The Big Lebowski, No Country for Old Men hay Raising Arizona.

Năm 1984 khi họ gặp McDormand, cả hai mới chỉ những nhà làm phim tham vọng mà Blood Simple là tấm vé đầu tiên họ mang tới để gia nhập làng điện ảnh. Blood Simple ngay lập tức tạo được tiếng vang, còn Joel và Frances thì đã say nhau như điếu đổ để rồi lập gia đình và sống hạnh phúc từ đó tới nay.

Chính Joel là người đã cứu lấy cơ hội mà vợ mình suýt bỏ qua khi ban đầu Frances từ chối vai diễn trong Three Bilboards Outside Ebbing, Missouri.

Đạo diễn người Ireland Martin McDonagh sau những In BrudgesSeven Psychopaths đã chấp bút kịch bản cho Three Bilboards khoảng 7, 8 năm trước và nhắm thẳng McDormand cho nhân vật trung tâm.

Với giọng nói của McDormand ông mường tượng trong đầu, Martin đã tạo nên chân dung một người mẹ khô khốc vì cái chết của người con và tới gặp Frances vài năm sau đó để mong nhận được một cái gật đầu.


Frances McDormand trên bục nhận giải Quả Cầu Vàng lần thứ 75. Ảnh: PopSugar.

Frances McDormand, lúc này đã là một ngôi sao gạo cội với hàng tá giải thưởng điện ảnh sân khấu lớn nhỏ, ngay lập tức đã “phải lòng” xấp bản thảo. Khi cân nhắc lại, bà đã muốn từ chối khi nghĩ rằng mình quá già cho vai một bà mẹ mất đứa con đầu lòng.

Tuy nhiên sau một hồi thảo luận lẫn tranh cãi với chồng, Joel Coen đã thẳng thừng nói với vợ: “Thôi cứ yên mà làm đi”. Frances sẽ còn phải cảm ơn chồng nhiều sau này, khi nói về vai diễn đem lại vinh quang cho mình ở tuổi 60.

Ngay cả khi có tất cả, bà cũng vẫn thường trốn tránh tiếng tăm và sự nổi tiếng. Nếu có ai đó hâm mộ muốn xin chụp ảnh hoặc chữ ký, Frances thường từ chối và thay vào đó, nhìn vào mắt họ thật sâu và trao đi những cái ôm thật chặt.

Trong hơn 30 năm sự nghiệp, McDormand đã luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ, không xinh đẹp, táo bạo và biết lựa chọn đúng chất liệu điện ảnh để đầm mình trong đó.

Như Ngọc