"Em Chưa 18" - Làn gió mát cho thị trường điện ảnh Việt

24/05/2017, 09:57

"Em Chưa 18" khơi thông được sự bế tắc của thị trường phim Việt khi soán ngôi “Em là bà nội của anh” của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh để trở thành bộ phim Việt ăn khách nhất trong vài năm trở lại đây, với doanh thu vượt ngưỡng 150 tỷ.

Em Chưa 18 đạt được điều đó vì thị trường hiện nay đang đầy rẫy phim hài nhảm, câu khách bằng những chiêu trò rẻ tiền, điều đó đang làm xấu đi giá trị điện ảnh Việt. Em Chưa 18 chứng minh được lượng khán giả trong nước với 90 triệu dân đang có đầy tiềm năng và là một thị trường mở, sẵn sàng đón nhận phim Việt miễn là nó biết tôn trọng khán giả và đưa đến những bộ phim chất lượng.

Phim thắng vì đậm chất Mỹ

Xã hội ngày càng phát triển, những giá trị truyền thống dần mai một đi là điều tất yếu. Đặc biệt, văn hoá Âu Mỹ phủ sóng khắp nơi thông qua phim ảnh và sách vở đã khiến cho giới trẻ có một cái nhìn hoàn toàn khác và cởi mở hơn trong việc tiếp thu nền văn hoá mới, giảm tránh những giá trị lỗi thời nhưng vẫn mang đậm chất Á Đông.

Có lẽ thế, khi Em Chưa 18 đưa vào nhiều yếu tố văn hoá phương Tây trong một ngôi trường cấp 3 với sự kiện thể thao học đường sôi nổi, những bữa tiệc trung học hoành tráng, hay mối quan hệ cởi mở giữa bậc cha mẹ và con cái, tất cả đã giúp bộ phim giành được thiện cảm lớn từ phía khán giả ở lứa tuổi thanh, thiếu niên. Đó cũng là hai đối tượng chính mà nhà sản xuất Charlie Nguyễn và đạo diễn Lê Thanh Sơn hướng tới.

Charlie Nguyễn là một người rất có duyên với phim điện ảnh hài. Đứng ở vị trí sản xuất, ông cùng đạo diễn Lê Thanh Sơn đã không chỉ “liều mạng” tuyển chọn dàn diễn viên mới chưa có nhiều tiếng vang, mà còn mang đến thử thách khi sử dụng những giá trị văn hoá Mỹ của dòng phim Hollywood vào trong Em Chưa 18. Họ không sợ nó bị bài xích do những yếu tố xung đột, như quan hệ giữa cha và con, vấn đề tình dục ở học đường, học sinh đi bar... Sự dũng cảm của bộ đôi Charlie Nguyễn - Lê Thanh Sơn đã tạo nên ngôi sao mới Kaity Nguyễn, như đã từng làm với Thái Hoà trong Để Mai Tính, bên cạnh đó còn giúp điện ảnh Việt khởi sắc và lấy lại niềm tin từ khán giả.

Câu chuyện phim đơn giản, nhiều yếu tố tham khảo từ các bộ phim Hollywood, rất dễ để nắm bắt và theo dõi. Nhân vật chính là cô bé Linh Đan (Kaity Nguyễn) đang học cấp 3, và gã trai sành điệu Hoàng (Kiều Minh Tuấn). Họ vướng vào nhau khi Linh Đan quyết định cho anh này vào tròng để trả thù người bạn trai cùng lớp đã bội bạc cô. Mạnh bạo và quyết liệt, đạo diễn Lê Thanh Sơn mang yếu tố tình dục tuổi vị thành niên để trói buộc anh chàng “bad boy”, khiến Hoàng phải làm theo mọi cách Linh Đan muốn. Dù có đôi chút gượng ép và chưa đủ thuyết phục, nhưng kể từ đó, kịch bản lôi kéo người xem bằng sự duyên dáng và những yếu tố hài hước được khai thác triệt để mà không lố.

Dàn diễn viên chất lượng và lời thoại không còn cứng nhắc

Một trong những điểm yếu cố tử của điện ảnh Việt là lời thoại sáo rỗng, mang đầy tính văn học hơn là giúp khán giả có thể cảm nhận được nội tâm và tính cách nhân vật. Loại bỏ được “điểm chết” đó, bộ phim đã thành công phần nào.

Em Chưa 18 đã giải được bài toán khó này. Lời thoại được xử lý vô cùng khéo léo, đơn giản và chân thật. Diễn viên không còn đọc thoại từ kịch bản, diễn xuất như một con búp bê mà thực sự đang biểu cảm bằng ngôn ngữ cơ thể. Điều đó giúp cho mọi việc trở nên thật tự nhiên. Khán giả chỉ cần đi theo tình tiết của kịch bản sắp đặt mà không còn bị lối diễn xuất cứng nhắc của nhân vật gây ức chế, giống như rất nhiều phim Việt Nam khác từng phạm phải trước đây.

Không chỉ vậy, dàn viễn viên tươi trẻ với bộ đôi nam nữ diễn viên chính rất ăn ý, người tung kẻ hứng mang đến nhiều tiếng cười sảng khoái cho khán giả. Hiếm có bộ phim Việt nào lại duyên dáng như vậy, duyên từ những cử chỉ lời thoại của tuổi trẻ, cho đến hành động đáng yêu gần gũi của hai ông bố già (do Chánh Tín và Quang Minh thủ vai). Bộ phim nói về việc thấu hiểu và thông cảm của bậc phụ huynh dành cho con cái ngày nay. Bên cạnh đó, phim còn nhắc đến vấn đề của xã hội học đường hiện đại, đặc biệt trong những ngôi trường dành cho tầng lớp gia đình giàu có với yếu tố văn hoá phương Tây đang gần như hoàn toàn xâm chiếm.

Dù lồng vào nhiều thông điệp khác nhau, ta vẫn dễ dàng nhận thấy Charlie Nguyễn và Lê Thanh Sơn đều chú trọng đặc biệt đến yếu tố điện ảnh trong cách kể chuyện. Việc cắt dựng theo nhiều lớp, những phân cảnh hồi tưởng được đan cài khéo léo tạo ra một nhịp phim thú vị giúp khán giả cảm thấy thoải mái trong thời gian theo dõi.

Hơn 150 tỷ đồng thu về tại thị trường điện ảnh có đến 90 triệu dân như Việt Nam thì đây không phải là một con số lớn. Quả thực, nghệ thuật thứ 7 chưa được nhà nước chú trọng đầu tư như một kênh văn hoá cần thiết để quảng cáo hình ảnh đất nước Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế. Nhưng nó mang đến nhiều hy vọng, những tín hiệu tích cực khi thị trường điện ảnh Việt vẫn còn non trẻ và đang tự bước đi trên con đường xây dựng thương hiệu cho chính mình. Chúng ta hãy cùng nhau đặt hy vọng vào một tương lai đầy tích cực cho nền điện ảnh Việt. 

Nguyễn Tuấn